Điều 5. Quản lý người bị tạm giữ, người bị tạm giam khi trích xuất
1. Trường hợp trích xuất phục vụ cho hoạt động giải quyết nguồn tin về tội
phạm, khởi tố, điều tra, truy tố và xét xử:
a) Khi trích xuất người bị tạm giữ, người bị tạm giam bên trong khu vực cơ
sở giam giữ thì Thủ trưởng cơ sở giam giữ quyết định đưa người bị tạm giữ, người
bị tạm giam ra khỏi buồng giam giữ và phân công cán bộ kiểm tra, bàn giao người
bị tạm giữ, người bị tạm giam cho bên nhận; phối hợp quản lý, giám sát người bị
tạm giữ, người bị tạm giam trong quá trình trích xuất;
b) Khi trích xuất người bị tạm giữ, người bị tạm giam ra khỏi khu vực cơ
sở giam giữ, cơ quan có trách nhiệm áp giải phải có kế hoạch áp giải, quản lý;
trường hợp người bị tạm giữ, người bị tạm giam có hành vi phạm tội đặc biệt
nghiêm trọng, tái phạm nguy hiểm và người bị kết án tử hình khi trích xuất phải
tăng cường lực lượng, phương tiện để quản lý chặt chẽ, bảo đảm an toàn.
2. Trường hợp trích xuất đi khám bệnh, chữa bệnh, giám định pháp y, giám
định pháp y tâm thần:
a) Người bị tạm giữ, người bị tạm giam bị bệnh, thương tích cần khám bệnh,
chữa bệnh tại bệnh xá hoặc bệnh viện của cơ sở giam giữ, Thủ trưởng cơ sở giam
giữ quyết định đưa người bị tạm giữ, người bị tạm giam ra khỏi buồng giam giữ,
bố trí cán bộ, chiến sĩ phối hợp với cán bộ y tế để quản lý, giám sát chặt chẽ;
b) Khi người bị tạm giữ, người bị tạm giam bị bệnh, thương tích vượt quá
khả năng khám bệnh, chữa bệnh của y tế cơ sở giam giữ cần phải đưa đến khám
bệnh, chữa bệnh tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh Nhà nước thì Thủ trưởng cơ sở
giam giữ phải bố trí lực lượng áp giải, có biện pháp quản lý, giám sát chặt chẽ
24/24 giờ; người bị tạm giữ, người bị tạm giam là nữ thì bố trí cán bộ nữ tham gia
áp giải, quản lý.
Trường hợp cơ sở khám bệnh, chữa bệnh Nhà nước không có khu riêng,
buồng riêng để khám bệnh, chữa bệnh cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam
hoặc trường hợp phải điều trị ở khoa, phòng chăm sóc đặc biệt thì Thủ trưởng cơ
sở giam giữ phải bố trí lực lượng, phối hợp chặt chẽ với cơ sở khám bệnh, chữa
bệnh để quản lý;
c) Trường hợp đưa người bị tạm giữ, người bị tạm giam đi giám định pháp
y, giám định pháp y tâm thần theo yêu cầu của cơ quan có thẩm quyền, cơ quan
đang thụ lý vụ án phối hợp với cơ sở giam giữ đưa người bị tạm giữ, người bị tạm
giam đến cơ sở giám định pháp y, giám định pháp y tâm thần nêu trong quyết
định, người có nhiệm vụ áp giải có trách nhiệm quản lý, giám sát người bị tạm
giữ, người bị tạm giam trong thời gian giám định;
d) Cán bộ y tế của cơ sở giam giữ phải thường xuyên liên hệ với khoa,
phòng trực tiếp điều trị cho đối tượng được khám, chữa bệnh để theo dõi tình trạng
diễn biến bệnh lý của họ và hỗ trợ khi được yêu cầu. Trường hợp bác sĩ xét thấy
người bị tạm giữ, người bị tạm giam không cần thiết phải tiếp tục điều trị tại cơ
sở khám bệnh, chữa bệnh Nhà nước thì cán bộ y tế của cơ sở giam giữ đề nghị
cho xuất viện, chuyển về cơ sở giam giữ để tiếp tục điều trị.
3. Khi trẻ em dưới 36 tháng tuổi là con của người bị tạm giữ, người bị tạm
giam ở cùng cần khám bệnh, chữa bệnh thì việc trích xuất mẹ của trẻ em đi cùng
để chăm sóc thực hiện theo khoản 2 Điều này.
4. Trường hợp người bị tạm giữ, người bị tạm giam không thể ủy quyền để
thực hiện một số quyền, nghĩa vụ theo quy định của pháp luật thì Thủ trưởng cơ
sở giam giữ quyết định trích xuất sau khi được sự đồng ý của cơ quan đang thụ lý
vụ án và bố trí lực lượng áp giải, quản lý.