CÔNG ƯỚC SỐ 168
CÔNG ƯỚC VỀ XÚC TIẾN VIỆC LÀM VÀ BẢO VỆ CHỐNG THẤT NGHIỆP, 1988
Hội nghị toàn thể của Tổ chức Lao động quốc tế,
Được hội đồng quản trị của Văn phòng Lao động quốc tế triệu tập tại Giơ-ne-vơ ngày 1
tháng 6 năm 1988, trong kỳ họp thứ bảy mươi lăm, và
Nhấn mạnh tầm quan trọng của nghề nghiệp và việc làm, sản xuất trong xã hội không chỉ là nguồn tạo ra mà còn đem lại thu nhập cho người lao động, vai trò xã hội được củng cố và lòng tự trọng của những người lao động cũng được nâng cao, và
Ghi nhận những tiêu chuẩn quốc tế thuộc lĩnh vực bảo vệ việc làm và thất nghiệp (Công ước và Khuyến nghị về Thất nghiệp, 1934; Khuyến nghị về Thất nghiệp, (lao động trẻ em), 1935; Khuyến nghị về Đảm bảo thu nhập, 1944; Công ước về An toàn xã hội (tiêu chuẩn tối thiểu), 1952; Công ước và Khuyến nghị về Chính sách việc ]tìm, 1964; Công ước và Khuyến nghị về Phát triển nguồn nhân lực, 1975; Công ước và Khuyến nghị về Quản lý lao động, 1978; và Khuyến nghị về Chính sách việc làm (những điều khoản bổ sung), 1984, và
Xét rằng tình trạng thất nghiệp và thiếu việc làm phổ biến đang ảnh hưởng tới nhiều nước trên thế giới ở tất cả thời kỳ phát triển và đặc biệt là những vấn đề đối với thiếu niên, nhiều người trong sống đang tìm liếm eông việc lần dầu tiên, và
Xét rằng, từ khi những văn kiện quốc tế về bảo vệ chống lại thất nghiệp nói trên được thông qua đã có những bước phát triển mối quan trọng trong pháp luật và thực tiễn của nhiều Nước thành viên, đòi hỏi phải bổ sung những tiêu chuẩn hiện hành, đặc biệt Công ước về chống thất nghiệp, 1934, và việc thông qua những tiêu chuẩn quốc tế mới về xúc tiến đầy đủ việc tự do lựa chọn việc làm và có hiệu quả bằng mọi cách thích hợp kể cả an toàn xã hội, và
Ghi nhận rằng những quy định về trợ cấp thất nghiệp trong Công ước về An toàn xã hội (những tiêu chuẩn tối thiểu), 1952, đã giảm mức độ bảo vệ của hầu hết các hệ thống bồi thường hiện có tại các nước công nghiệp, và những tiêu chuẩn đang được thảo luận có thể vẫn tạo thành mục tiêu đối với các nước phát triển vì những nước đó đang ở thời điểm thiết lập một hệ thống bồi thường thất nghiệp, và
Ghi nhận rằng những chính sách dẫn đến sự ổn định. chắc chắn, không gây lạm phát kinh tế và đáp ứng sự thay đổi một cách linh hoạt, cũng như sự tạo ra và sự khuyến khích tất cả các hình thức sản xuất và tự do lựa chọn việc làm kể cả các cơ sở nhỏ, các hợp tác xã, tự tạo việc làm và những sáng kiến của địa phương để tạo việc làm, ngay cả việc phân phối lại tài nguyên sẵn có dành cho việc tạo vốn cho hoạt động giúp đỡ định hướng đối với những hoạt động nhằm khuyến khích việc làm, nhất là sự hướng nghiệp, sự đào tạo và sự phục hồi nghề nghiệp, tạo ra sự bảo vệ tốt nhất trong việc chống lại sự bất lợi một cách hiệu quả đối với việc thất nghiệp không tự
nguyện. Tuy nhiên, việc thất nghiệp không tự nguyện đó còn tồn tại và bởi vì bảo đảm hệ thống an toàn xã hội là vấn đề quan trọng phải được chuẩn bị để trợ giúp về việc làm và giúp đỡ về kinh tế cho những người không tự nguyện thất nghiệp, và
Sau khi đã quyết định chấp thuận một số đề nghị về khuyến nghị việc làm và an toàn xã hội là vấn đề thuộc điểm thứ năm trong chương trình nghị sự kỳ họp, đặc biệt để xét lại Công ước về Thất nghiệp, 1934, và
Sau khi đã quyết định rằng những đề nghị đó sẽ mang hình thức một Công ước quốc tế,
Thông qua ngày 21 tháng 6 năm 1988, Công ước dưới đây gọi là Công ước về Xúc tiến việc làm và bảo vệ chống thất nghiệp, 1988.
PHẦN I. NHỮNG QUY ĐỊNH CHUNG